DICTIONARY

(Total Entries : 197270)

梵王

Dictionary Definition: 

王(fàn wáng) “a Brahmā king” Cf. 天王(fàn tiān wáng);

HD. 4.1028b(梁代); DK. 6.385d(法華經);

9c9.爾時諸 及諸天帝 護世四天王 及大自在天 幷餘諸天衆 眷屬百千萬 恭敬合掌禮 請我轉法輪(v)

K. 55.3.Brahmā; Z. 72b6.天;

47a7.若復有人,於講法處坐,更有人來,勸令坐聽,若分座令坐,是人功德,轉身得帝坐處,若坐處,若轉輪聖王所坐之處(p)

K. 350.1.Brahmā-(āsana~); Z. 118b15.;

56a16(K. 433.2.Brahma-; Z. 128a27.天)

57a27(K. 444.11.do.; Z. 129c1.)