Valāhaka [valāha+ka; of dial. origin; cp. Epic Sk. balā- haka] 1. a cloud, dark cloud, thundercloud S i.212= Th 2, 55; A ii.102; v.22; Th 1, 760; Pug 42, 43; Vv 681; J iii.245; 270 (ghana˚); Vism 285 (˚paṭala); Miln 274; DhsA 317; VvA 12 (=abbhā). -- 2. N. of mythical horses S iii.145.
-- kāyikā (devā) groups of cloud gods (viz. sīta˚, uṇha˚, abbha˚, vāta˚, vassa˚) S iii.254.